Artwork text
Kẻ không thể ra đi
vẫn có một nơi để nhìn về, đến cùng.
Đó là bầu trời.
Cái cây trao thân mình
cho ngọn gió.
Trao bao nhiêu, cong bấy nhiêu.
Cong bao nhiêu, sống sót bấy nhiêu.
Vì có bầu trời mà chịu đựng,
và chịu đựng bao nhiêu,
trên thân thể còn lại hình dáng bấy nhiêu.
Dáng cong ấy
không phải là dấu vết của thất bại.
Đó là hình dáng của sự chịu đựng,
đến cùng vẫn không quên bầu trời.
Key context
Byun Shi-Ji là họa sĩ Hàn Quốc hiện đại và đương đại, nhìn Fūdo của Jeju không như phông nền mà như điều kiện của tồn tại. Cô độc, chờ đợi, gió và màu cỏ khô tạo nên một chủ nghĩa hiện đại Hàn Quốc mang tính toàn cầu-bản địa, bám rễ nơi chốn và mở ra thế giới.
họa sĩJejunghệ thuậtcô độcFūdo (môi trường và khí hậu)chờ đợichủ nghĩa hiện đạichủ nghĩa toàn cầu-bản địahọa sĩ Hàn Quốc
