Artwork text
Trong khoảng sân phủ tuyết, những hàng cây đứng thẳng.
Nhánh cây tẽ ra, đường cong mái ngói, cả bóng xanh loang trên tuyết, đều được vẽ tỉ mỉ.
Người họa sĩ khi ấy đã biết cách vẽ những gì nhìn thấy.
Biết giữ tỷ lệ của vật, tạo chiều sâu của không gian, chuyển lên khung tranh những khác biệt
tinh tế của ánh sáng mùa đông.
Con mắt chính xác và bàn tay thuần thục mà hội họa hàn lâm đã dạy vẫn còn giữ lấy khung
tranh.
Nhưng con đường của ông không dừng ở đây.
Dần dần, ông vẽ ngọn gió lay cành hơn là cành cây,
vẽ bóng rợp ngôi nhà ôm lấy và tư thế chịu đựng của nó hơn là hình dáng ngôi nhà.
Ông vẽ tấm lưng còng xuống trước năm tháng hơn là khuôn mặt con người,
và để lại màu cỏ khô phai nắng đã chịu đựng lâu dài nắng gió, hơn là màu sắc trước mắt.
Trong phong cảnh mùa đông này, mọi thứ còn rõ ràng.
Cây là cây, nhà là nhà, tuyết là tuyết.
Nhưng về sau, những ranh giới ấy nhòa đi trong gió.
Cây thành thân thể của gió,
nhà thành tư thế của sự chịu đựng,
và con người thành một hiện hữu nhỏ đặt trong Fūdo.
Ông không vứt bỏ cách vẽ.
Vì biết quá rõ, nên cuối cùng ông mới có thể lược bỏ.
Từ hội họa hàn lâm đến Fūdo.
Từ bàn tay vẽ đối tượng đến thân thể chịu đựng thế giới.
Vậy nên hội họa của ông đi từ tái hiện đến hiện hữu,
từ hình dáng đến tư thế.
Phần Hai · Chuyện kể
Phần Hai
Chuyện kể
Những con người sống tiếp
Trong Fūdo ấy,
con người sống tiếp.
Key context
Byun Shi-Ji là họa sĩ Hàn Quốc hiện đại và đương đại, nhìn Fūdo của Jeju không như phông nền mà như điều kiện của tồn tại. Cô độc, chờ đợi, gió và màu cỏ khô tạo nên một chủ nghĩa hiện đại Hàn Quốc mang tính toàn cầu-bản địa, bám rễ nơi chốn và mở ra thế giới.
