Artwork text
Mặt trời trên đỉnh đầu.
Không bóng rợp,
không chỗ trú.
Gió lật tung cánh đồng,
con thuyền nổi ngoài xa.
Ngôi nhà nằm rạp thấp,
cái cây lay động đen thẫm.
Một bóng người
khom mình bên dưới.
Ánh sáng quá nhiều,
mà chẳng gì chạm tới được.
Giữa trưa
là chính giữa của một ngày,
cũng là đỉnh cao nhất của cô độc.
Không còn bóng tối để lùi vào,
không còn buổi chiều để chờ.
Mọi thứ đều sáng rõ,
mà bên cạnh không một ai.
Vậy nên con người ấy,
trong giờ khắc sáng nhất,
một mình sâu nhất.
Key context
Byun Shi-Ji là họa sĩ Hàn Quốc hiện đại và đương đại, nhìn Fūdo của Jeju không như phông nền mà như điều kiện của tồn tại. Cô độc, chờ đợi, gió và màu cỏ khô tạo nên một chủ nghĩa hiện đại Hàn Quốc mang tính toàn cầu-bản địa, bám rễ nơi chốn và mở ra thế giới.
