Artwork text
Một cái cây
dựng dài thân mình,
hướng lên trời.
Không phải cây mọc thẳng.
Là cây đã chịu đựng gió rất lâu,
cong rồi lại cong.
Từ đầu ngọn của thân cong ấy,
hai cánh chim bay vụt lên.
Để không chìm vào cánh đồng,
để không bị gió vùi lấp,
chúng kêu bằng thanh âm cao nhất.
Rằng đang sống,
rằng đang ở đây,
cho tiếng kêu ấy
chạm đến tận cùng bầu trời.
Thanh âm cao
là tiếng đẩy hiện hữu của mình lên,
để đến cùng
không biến mất.
Thân cắm trong đất,
còn lại nơi lưu đày,
nhưng tiếng thì rời thân,
có thể lên đến tận nơi
mặt trời trống treo đó.
Đôi cánh kia
không tách rời khỏi cây.
Đó là một thanh âm
thân cong ấy ấp ủ trọn đời,
nay mới có được đôi cánh.
Key context
Byun Shi-Ji là họa sĩ Hàn Quốc hiện đại và đương đại, nhìn Fūdo của Jeju không như phông nền mà như điều kiện của tồn tại. Cô độc, chờ đợi, gió và màu cỏ khô tạo nên một chủ nghĩa hiện đại Hàn Quốc mang tính toàn cầu-bản địa, bám rễ nơi chốn và mở ra thế giới.
